Kỷ niệm 10 năm chơi Dota

Cách tốt nhất để cai nghiện một game của Blizzard là chơi một game khác của Blizzard.

Tôi có hai đứa bạn thân từ hồi cấp ba và một thằng em trai. Năm hết tết đến, mỗi dịp gặp nhau chúng tôi lại dành tám mươi phần trăm khoảng thời gian quý giá ấy cho một việc không đổi suốt mười năm nay là chơi Dota.

Khoảng mười hai năm trước, lúc mới tiếp xúc với máy tính tôi đã bị sa vào “con đường đen tối” — theo định nghĩa của mẹ tôi về game, và con đường ấy mang tên Diablo, chính xác là Diablo II, chuyện đấy sẽ kể trong một bài khác nhưng tạm hiểu là chúng tôi bị sa ngã như thiên thần Tyrael trong cốt truyện, không những không bao giờ thực sự giết Diablo mà để nó sống hết ngày này qua tháng khác, bản mod này đến bản mod khác. Sa ngã quá anh em mới bảo nhau thế này thì tốn thời gian qúa, chơi cái gì nhẹ nhẹ thôi, không phải cày cuốc, hết ván rồi về. Vào thời gian ấy, DDay đã thoái trào và Dota đang lên ngôi, vốn là một custom map của Warcraft III có bối cảnh hệt như bộ phim Lord of the Rings lừng lẫy thời ấy, chúng tôi đã chọn sa ngã vào con đường khác để cai nghiện Diablo, và kết quả là bạn biết rồi đấy.

Hồi đấy các anh em đều trẻ trâu, chơi game thua thì akay, mà năm hai nghìn lẻ bảy, lẻ tám, Garena còn chưa phát triển lắm, mạng mẽo thì xì ke ma tuý nên cách tối nhất là rủ cho đủ năm mống lập thành một team đánh mạng LAN, chuyện này thường không khó lắm vì lúc nào ngoài quán nét cũng có sẵn các “con hàng” nằm chờ sẵn (từ này sau này được dùng phổ biến hơn, để chỉ các team mate, có điều thêm câu “tắm rửa nằm chờ sẵn” có nghĩa là đã login rồi, chờ đủ team là chơi thôi). Quay lại chuyện akay, vì đối thủ nằm ngay trong quán nên chuyện liếc mắt nhìn màn hình, ăn gian, hack map xảy ra như cơm bữa, mà thua cái là muốn bay qua cho thằng đối thủ một trận. Nhưng thời đấy cũng sớm qua khi các quán nét đã lên cáp quang và Garena ngày càng phổ biến, các con hàng có thể tìm một team ở đâu đấy Israel, Palestine mà đánh nên có thua hay thắng thì cũng an toàn và đỡ cay cú hơn.

Mà chơi Dota có cái hay là tính cách của mỗi người thể hiện rất rõ qua cách đánh, hồi đấy chúng tôi có câu “muốn biết người ta thế nào hãy mời nó đánh một ván Dota” và tính cách bộc lộ rất nhiều phần trăm. Lại nhớ có thằng em cũng thích LotR, thích Aragorn nên lúc nào cũng chơi DK với King Leoric, đứa nào lỡ tay đánh chết cái là “Diz cụ mài dám đánh chết nhà vua ah, tao sẽ không tha thứ cho hành động đó”. Lại có đứa nóng vội thì lúc nào thấy combat cũng bay vào trước bất kể mình đang chơi Rylai hay BB, kết quả là trở thành ATM cho đội bạn, còn đứa nào ích kỷ thì chuyên đời ks team mate, chơi support không bao giờ mua mắt, mua gà thì không share (Dota 1 phải share gà mới xài chung được).

Còn có những đứa đẻ ra đã pro, đánh tướng nào cũng được, giết người như nhái, rampage đồ không kể xiết mà chả thấy có cố gắng gì nhiều, những đứa này thì không nên so sánh với nó, có lẽ nó chơi game từ trước thời có kim tự tháp nên giờ đẻ ra đã pro. Ngược lại thì cũng có những đứa noob không thể tả, chơi gần mười năm cũng không khác lên được (nói đến đây chắc cũng có người nghĩ chắc nó chừa mình ra). Mà game thường là chỗ để thể hiện, anh em khi chơi với người lạ thường bị áp lực nó coi thường mình noob nên thường sẽ noob gấp đôi khi có người lạ join team, cũng là lý do các con hàng thường chỉ pt nhau, biết rõ trình độ nhau rồi, thậm chí thấy nó loạng quạng vô rừng là phải đi theo vì biết nó sẽ chết trong rừng.

Nhưng cuộc vui nào cũng có ngày tàn, hết thời cấp ba, lên sinh viên cũng là lúc Dota2 ra mắt, anh em quay quắt trách móc tác giả Cóc băng bỏ anh em đầu quân cho Valve làm Dota2, rồi phần vì không còn gặp nhau nhiều, phần vì máy thời đó cùi quá không chơi Dota2 được nên Dota dần chìm vào quên lãng. Suốt nhiều năm sau đó chúng tôi chỉ chơi game khi tết đến, lịch làm việc sẽ như thế này: “Mồng hai lên nhà mày hả, mười một giờ ăn uống chào hỏi xong một giờ ra đánh tới chiều rồi về nha”, “Mồng ba lên nhà tao, chín giờ sáng đi, đánh tới chiều về ăn cỗ rồi về nhà”. Cho đến khoảng hai năm trước, anh em dần có chút tiền dư giả, có chút thời gian và quan trọng là có máy tính chạy được Dota2 nên ngày tái ngộ lại nhiều hơn, thường là nguyên ngày chủ nhật ở một quán nào đó ở quận Phú Nhuận — là quận trung tâm là tính từ chỗ ở của mỗi đứa.

Qua mười năm, đứa pro vẫn pro, đứa noob vẫn noob, trận thắng không nhiều hơn trận thua, nhưng quan trọng là có những phút giây sảng khoái cùng những người anh em mà không nơi nào có được, chúng tôi vẫn mong sẽ rủ được gấu chơi cùng, nhưng sự thật là có gấu rồi lại giống hồi ở nhà với mẹ, phải lén đi chơi, lén “sa vào con đường đen tối”, đứa nào khả dĩ hơn thì tới giờ được gấu thả ra là lao tới quán nét, nơi có các “con hàng” tắm rửa sạch sẽ nằm chờ sẵn.

Bài viết này gửi tặng các anh em đã kề vai sát cánh dành nửa tuổi thanh xuân để chơi Dota, và cũng gửi đến các vị phụ huynh để hiểu con em mình, hiểu rằng game online không thể pause được, và các tốt nhất để cai nghiện một game này là cho nó chơi game khác!

— Finn

--

--

Software Engineer who is highly interested in building high scalability systems.

Love podcasts or audiobooks? Learn on the go with our new app.

Get the Medium app

A button that says 'Download on the App Store', and if clicked it will lead you to the iOS App store
A button that says 'Get it on, Google Play', and if clicked it will lead you to the Google Play store
Finn Nguyen

Finn Nguyen

Software Engineer who is highly interested in building high scalability systems.